[Thư Lưu Quang Vũ gởi Xuân Quỳnh]

[Thư Lưu Quang Vũ gởi Xuân Quỳnh]
“5/6/1976
Quỳnh yêu thương,
Em gắng đi về bằng máy bay cho khỏe, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê hai hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh.
Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ?
Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì sẽ viết dược những trang sách về những trang sách về những tháng năm ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người
Hôn em rất lâu
Vũ”
– Lang thang kiếm cái để đọc vô tình thấy được bức thư này, định chọn lấy một câu hay nhất để chép lại thôi nhưng thấy câu nào cũng tình cả nên chép lại nguyên thư. Chép lại để đây, chừng nào có vợ con sẽ phấn đấu viết thư tay tặng vợ nếu phải đi công tác lâu ngày thay vì gửi 1 Email tình cảm :v.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nguồn ảnh: Internet (Bức thư này được một bạn chép tay lại chứ không phải bút tích của tác giả)