Hùi còn sống cụ Hoàng Cầm cứ cằn nhằn

Hùi còn sống cụ Hoàng Cầm cứ cằn nhằn, mịa, cả cái bài “Bên kia sông Đuống” của tôi hay mỗi chữ MAI mà chúng thiến bố nó mất. Cụ rằng, MAI là tương lai, tưởng như gần nhưng lại xa xôi lắm, thế nên mới có cái kháng chiến trường kỳ.
Em ơi buồn làm chi
Mai tôi đưa em về bên kia sông Đuống.
Thấy chưa? Vứt chữ MAI đi thì cả bài chỉ là văn tả cảnh chấm xuống dòng thôi.
Tối qua ngồi Bảo Lâm Quán với gã chủ nhân Nguyễn Quốc trọc mang bài này ra mổ xẻ, gã hỏi:
– Ông biết sao sông Đuống lại nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ không?
– Thì để cho ráo nước chứ còn đéo gì nữa.
– Sao nó không nằm ngửa?
– Ô hay, nằm ngửa nạo thai ngay.
Hehe, không liên quan: Mưa gió này ra Bảo Lâm Quán 647 Kim Mã bú diệu bình thơ là nhất.