Ta nói ăn cái lễ nhớ đời

1  
Ta nói ăn cái lễ nhớ đời. Răng đâu canh lễ mọc lúc 4 cái răng cấm. Chúng hành thằng nhỏ tơi tả. Thằng nhỏ hành cả nhà tả tơi. Ta nói cái mặt cấm vào đâu là ko nhúc nhit, mắt lờ đờ nhìn xa xăm, đâm chiêu chắc đang suy nghĩ: cái quái gì trong miệng làm mình đau quá. Mọi bữa thả ra là phóng lại đống đồ chơi như nước gặp axit. Hôm nay ngồi giữa ngổn ngang là toy mà cứ như có thù với nó. Mặt đơ đơ mắt xụ xuống. Vỗ béo ẻm bữa h mừng gần chớt. Giờ có nửa chén cháo đút hoài muốn đột quỵ: khóc la gào thét. Thôi đành vậy. Vỗ sữa e thôi. Kiểu gì cũng ko để e mất sức . Lễ nhà e cũng nhộn nhịp mà toàn tiếng khóc lóc, tiếng dỗ dành. Rần rần suốt ngày. Ông bà cha mẹ quay cuồng. Thương quá đi e ui. Mau hết sốt khoẻ mạnh đi chơi lễ muộn với pa mẹ và anh hai nà.
P/s: phải chi lúc nào cũng đc như bông như hoa thế nì tàk.
See Translation

2 Comments

  1. Anonymous (Post author)

    Thương quá

    Reply
  2. Anonymous (Post author)

    Tội nghiệp con trai. Cô Rukoaigiah Chey Mosa đâu? Mua sữa tẩm bổ cho nhà trai kìa.

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *