[Lại tiếp về growth mindset]

[Lại tiếp về growth mindset]
Hồi mình học CELTA, tutor của mình từng hỏi:
– Sao mày đã có MA rồi, cũng có kinh nghiệm rồi, lại quay trở lại học những thứ này?
– Bởi vì tao luôn cảm thấy sợ hãi mỗi khi phải dạy… Lúc nào tao cũng có cảm giác tao không làm được.
– Mày đã thử… chưa?
– Việc đó ngay cả khi ở một mình tao còn chả mấy khi làm.
– Thuý, tao hiểu vì sao mày sợ. Mày đi học khoá này thực sự là một nỗ lực rất đáng khen ngợi. Nhưng cả khoá học sẽ không còn ý nghĩa nếu mày tiếp tục ở trong cái comfort zone cũ…

Tôi từng nhắm mắt, hít thở rất sâu, và run lẩy bẩy khi thử “không là mình” trong giờ thao giảng trước mặt tutor (và biết là sẽ bị đánh giá). Nhưng đúng là kể từ giây phút bước qua ngưỡng của sự sợ hãi, gạt bỏ mọi quan niệm vốn hạn chế bản thân khi bước chân xuống địa hạt không quen thuộc, tôi hoàn toàn trở thành một giáo viên “khác”, và hạnh phúc thực sự khi biết rằng cái mà mình tưởng “không là mình” trước đây, hoá ra lại chính là một phần của mình từng bị đủ thứ kìm hãm mang tính xã hội chèn lấp.

“Smart isn’t being right fast. It’s working through things and understanding things eventually.”

12 Comments

  1. Long D. Hoang

    Nhưng bước đi trên cái giới hạn chênh vênh giữa comfort zone với courage zone – growth, theo chị làm sao để tránh ảo tưởng sức mạnh mà vẫn không bị rơi lại vào comfort zone ạ?

    Reply
    1. Nguyễn Thanh Thuý

      Self-criticism em. Chị tuy thích thể hiện là người tự tin nhưng bản chất lại không phải :)), vì thế mà lúc nào cũng phải tìm kiếm một indicator nào đó để mình biết là mình đang làm đúng hay chưa đúng. Cái indicator này có những lúc chỉ là phản ứng của học sinh k như kỳ vọng của mình, có những lúc là do đọc sách, và có những lucd đến từ việc chị xin đi dự giờ – học hỏi những người có uy tín làm cùng chỗ với mình, suy nghĩ và đối chiếu với cái mình đang làm… Lâu dần, tự chúng hợp lại với nhau tạo thành một bảng criteria cho mình tham vấn, rồi dần dần, mọi thứ trở nên sáng sủa hơn.

      Tuy nhiên em nói có lý vì vừa năm ngoái chị nhận ra điểm mù của mình nằm ngay ở cái (extended) comfort zone nhờ một hoạt động dự giờ đánh giá giáo viên định kỳ của trung tâm. Lần đó có 2 ngừoi dự giờ ở hai lần khác nhau; lần thứ nhất chê không tiếc lời, làm mình rất shock. Bạn đó viết một bản nhận xetd dài 4 trang a4 kín đặc chữ chỉ để phê bình những lỗi theo quan điểm của bạn ấy. Ban đầu chị ức chế đến mức không đọc nổi cho kỹ, sau đó phải hít thở sâu, kiếm chỗ ngồi một mình, bình tĩnh đọc kỹ lại từng dòng và quay lại cái hệ giá trị mình xây đắp trong bao nhiêu năm trước để so sánh. Nhờ lân đọc thứ 2 và 3, chị mới nhận ra có nhiều thứ là bới bèo ra bọ, nhưng có những điểm đúng là do mình đuổi theo một vài thứ mình cho là quan trọng mà lại bẵng đi k chú ý đến (mặc dù đã được học và hiẻu trc đó). Thế là phải lên kế hoạch target cho nó để lần thứ 2 người khác vào dự giờ xem mình có khăc phục được k đấy!

      Lần thứ 2, do hệ giá trị của ông này khác ông trước nên ông thứ hai này mê mẩn chị :)), và thậm chí chẳng màng đến những “lỗi” bắt bẻ kia nữa. Tuy nhiên, sau vụ đó, mình bắt mình phải “tỉnh” lại để rà soát một lần nữa những gì đang làm – tránh tình trạng ngủ quên trên chiến thắng.

      Chẳng thế mà cùng một bộ giáo trình, chị thường phải soạn đi soạn lại lesson plan trong nhiều lần dạy. Thường phải mất ít nhất vài lớp cùng trình độ ấy mới ra được một lesson plans có thể tạm đáp ứng nhu cầu của đa số những người theo học – mà mỗi năm khi góc nhìn của mình thay đổi, mình lại tìm cách thay đổi một chút ở nội dung hoặc cách tiếp cận… Có lẽ nhờ thế mà việc giảng dạy chưa lúc nào khiến chị thấy chán em ạ.

      Reply
  2. Nguyễn Quỳnh Châm

    em xin lỗi vì bình luận không liên quan. Hình như chị từng đăng stt hỏi mọi người về inspiring movies, em quên mất không lưu lại bài đó, giờ em cũng cần gợi ý vài phim, chị có thể tag lại em vào post đó không ạ.

    Reply
    1. Nguyễn Thanh Thuý

      Em vào hoặc mobile uploads hoặc timeline photos giúp chị nhé

      Reply
  3. Khánh Trang Nguyễn

    Những ai đã từng thử “không là mình” mới hiểu hết cảm giác hạnh phúc khi khám phá ra những phần tuyệt vời vốn sẵn có trong con người mình. Và từ đó luôn xông pha thử nghiệm cái mới bởi luôn có điều thú vị đang chờ đón, thật tuyệt cô Thúy nhỉ.

    Reply
    1. Phùng Diệu Linh

      Chị bấm nhầm.Đang dùng dthoại.Vượt lên chính mình bao giờ cũng khó nhất.

      Reply
  4. Long D. Hoang

    Em cũng nghĩ nên soạn lại lesson plan. Chỉ trong việc học ngôn ngữ đã có quá nhiều tham số chứ không chỉ trình độ học sinh. Mình mà dùng lesson plan dạng one-size-fits-all thì cũng là một kiểu fixed mindset thôi.

    Reply
  5. Nguyễn Thanh Thuý

    Đúng thế. Tuy nhiên, khi chưa có gì để bấu víu về mặt lý thuyết, thì một lesson plan có khung nhất định lại giúp mình kiểm chứng những mục tiêu mình đề ra cho lớp, nôm na là learning-centredness. Sau này, khi bắt đầu linh hoạt và hiểu biết hơn, mở rộng thành learner-centredness trong đó mình hiểu cái mình đang làm (teaching – learning) + hiểu được học sinh –> chủ động thay thế một vài phần/toàn bộ bài sao cho fit với người học. Khi có sẵn một bộ lesson plan, việc thay đổi này dễ dàng hơn rất nhiều và mình suy nghĩ cũng thông suốt hơn là cứ để trôi qua trong mông lung rồi rất lâu sau lại phải nghĩ lại lần nữa.

    Reply
  6. Long D. Hoang

    Hơ hơ, đó là bài chung của em từ khi làm thiết kế rồi chị 😛 Kiểu design thinking cho module, nhưng framework thì phải methodical ấy.

    Reply
  7. Nguyễn Thanh Thuý

    Ha ha thế thì cái này cross-sectional rồi, em có “lợi thế” hơn chị bao nhiêu đấy!

    Nói chung làm gì có phương pháp và trí thông minh thì cũng tiết kiệm được khối thời gian so với những người phải mày mày mò mò trong u tối như chị em ạ.

    Reply
  8. Long D. Hoang

    Thì ngược lại em không có cơ sở lý thuyết bài bản cho phần khung chị ơi -__-

    Reply
  9. Nguyễn Thanh Thuý

    Cái đó là chưa có chứ k phải là không. Người ta có nhiều hướng đi, từ thực tiễn lên lý thuyết và ngược lại mà.

    Thú thực là nếu chị k có thực tế giảng dạy thì lý thuyết chị cũng ù ù cạc cạc thôi :))

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *